MẤY GIỜ RỒI NHỈ!

THỜI GIAN THÍCH HỢP

Thời gian thích hợp gặp một người thích hợp là 1 hạnh phúc. Thời gian thích hợp gặp một người ko thích hợp là 1 sai lầm. Thời gian ko thích hợp gặp một người ko thích hợp là 1 viển vông. Thời gian ko thích hợp gặp một người thích hợp là 1 nuối tiếc.

NUÔI DƯỠNG TÂM HỒN

"Nếu người kĩ sư vui mừng nhìn thấy cây cầu mình vừa mới xây xong, người nông dân mỉm cười nhìn đồng lúa mình vừa mới trồng, thì người giáo viên vui sướng khi nhìn thấy học sinh đang trưởng thành, lớn lên" Gôlôbôlin

Tài nguyên của trang

Khách đến thăm nhà

4 khách và 0 thành viên

Điều tra ý kiến

Bạn có thích học Tin học không?
Không
Thích
Rất thích
Thật tuyệt vời

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • LỊCH TRUYỀN HÌNH

    TIN GIÁO DỤC

    Sắp xếp dữ liệu

    CỤ GIÀ CÂU CÁ

    Cụ già thong thả buông cần trúc
    Hồ rộng trời in mặt nước hồng
    Muôn vạn đài sen hương bát ngát
    Tuổi già vui thú với non sông.

    Chào mừng quý vị đến với website của cô giáo Trương Thị Uyên

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên phải, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên phải.
    Gốc > BÀI VIẾT >

    Chiếc bao giận hờn

    Một hôm thầy giáo của chúng tôi bảo mỗi người mang theo một bao khoai tây vào lớp. Thầy dặn chúng tôi ghi tên những người mà cho đến giờ chúng tôi vẫn chưa tha thứ được lên các củ khoai, mỗi người tương xứng với một củ. Khi cho khoai vào bao, chúng tôi nhận thấy một số bao rất nặng nề.

    Sau đó thầy yêu cầu chúng tôi mang bao này theo mình trong vòng một tuần. Khi thì đặt nó bên cạnh giường ngủ, trên ghế xe hơi lúc lái xe, khi thì đặt bên bàn làm việc. Sự phiền toái vì lúc nào cũng có một bao khoai kè kè bên mình đã giúp chúng tôi nhận thấy gánh nặng tinh thần to lớn mà mình đang phải mang theo. Hơn nữa, chúng tôi còn phải luôn để mắt đến nó để không bỏ quên và cứ phải đặt nó ở những nơi thật dễ thấy khiến cho chúng tôi bị bẽ mặt. Dĩ nhiên sau một thời gian những củ khoai tây trong bao dần dần bị hư thối hoàn toàn. 

    Thấy đã muốn chỉ cho chúng tôi thấy cái giá mà chúng ta phải trả khi luôn cất giữ bên mình những nỗi giận hờn, phiền muộn và bi quan. Chúng ta thường nghĩ rằng sự tha thứ là một món quà ta dành cho người khác, nhưng thực chất đó chính là món quà dành cho bản thân chúng ta. 

    Từ đó về sau, mỗi khi cương quyết không tha thứ cho một ai, chúng tôi luôn nhớ đến bài học này của thầy và tự hỏi liệu túi khoai tây thối của chúng tôi đã đủ nặng hay chưa.

    Nhắn tin cho tác giả
    Trương Thị Uyên @ 16:52 22/12/2010
    Số lượt xem: 353
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    TÌNH YÊU ƠI, Ở ĐÂU? BAY MÃI MỎI CÁNH MÀ VẪN CHƯA TÌM THÂY!

    Click vào đôi chim để về đầu trang nhé!